Mưa có bao giờ nhớ nắng chăng?
Thứ hai, ngày 18 tháng sáu năm 2012
Anh nhớ không? Cố đô phố những cơn mưa giông cuối chiều rả rích, những chú chim bắt đầu vội vã tìm phương trú ngụ, và mây cũng bảng lảng trôi về hướng núi.
Anh còn nhớ không? Những góc phố không tên, có đôi trai gái đang tâm tình dưới cây bàng già.
Em ngủ quên trên vai anh, cố đô mỉm cười hiện hậu trong giấc mơ đêm.
Anh ru em ngủ bằng câu chuyện tình lãng mạn của Sếch - Pia, trên cao kia, có một vài vì sao cũng đang thức cùng anh, và gió cũng lặng lẽ nép vào đêm để lắng nghe câu chuyện tình.
Hình như hạ đang vắt nửa mình sang thu, sao Hoàng Thành luôn có những cơn mưa hắt hiu bám vào thành rêu xám, nét hoang dại thẩn thờ ảm đạm trong những chiều phai nắng nhạt. Em ám ảnh bởi những cơn mưa bất chợt đến, bất chợt đi trong nắng hạ.
Những cơn mưa bay ngả nghiêng trong gió cong oằn như dấu hỏi, khúc vô thanh em vo tròn lên cọng cỏ sũng ướt hắt hiu, đặc quánh những đêm trôi. Câu chuyện tình anh kể vẫn còn lời kết đang bỏ ngõ. Em không hỏi nữa và anh cũng chẳng muốn giải bày.
Anh biết không? Có một cơn mưa vẫn tần ngần rất nhớ nắng. Và hạ ơi, vẫn còn bao nhiêu cơn nắng nữa, để em hóa thân vào cánh Hạc bay về phương anh.Em. Người con gái du ca đang ngâm khúc hát thân phận về tình yêu, lệch vần biết mấy những thanh âm khập khiễng, nghiêng vần. Phố của em có nối phố trong anh, nên em đang nâng sóng nhạc thả tình anh xuống hạ.
Phố hạ nơi em thì rất mỏng, nên những cơn mưa hững hờ ướt đẫm hết lá. Em thả trôi cơn mưa về phía anh rồi đó. Và mưa ơi! Có bao giờ nhớ nắng không?
Nắng cố đô mùa này thì rất nhạt, nên có người con gái đang hong tóc ngóng đợi gió mùa về. Có phải em đang đặt niềm tin ở một nơi rất dễ thấy nhất không? Cho mãi đến khi em giật mình ngơ ngác.
Anh đã sống quãng đời như một cánh chim
Còn em sống quãng đời như một cơn gió.
Vì thế nên sẽ không bao giờ có một giới hạn dù là rất mong manh để ta tìm lại nhau, dù là nợ duyên vẫn còn gian díu, nhưng chúng ta không dám tin vào tình yêu giữa đời thường nghiệt ngã.
Và dù, dẫu thời gian có làm giọt quên nhỏ giọt ướt tràn ly. Em vẫn còn nhớ. Mình đã từng có nhau trong những khoảng trời xanh ngắt.
Giữa những đêm hè, em chân trần vội vã trút bỏ vẻ bề ngoài ồn ã, lao vào ngực anh để được trải nhẹ những phút giây bình yên. Và em, như cô công chúa của màn đêm huyền thoại riêng anh.
Ấy thế mà ký ức ấy bây giờ tan vào sương khói mong manh, chỉ còn em đêm ngày ủ dòng tóc đắng trong tiếng gió trở giấc ùa về, cô độc nằm nghe bến lục bình âm thầm kể về duyên phận, xa lắc phố của anh trắng miền khói sương chập chùng hư ảo.
Mình em ngồi ngắt những chiếc lá mơ màng, và khất thực những cơn mơ cứ trở mình thức giấc.
Đêm. Em thường dấu nỗi buồn đi len vào cuối đường dĩ vãng và bội thực những cơn nấc giữa đêm thâu.
Thùy Dương - Yume






Ý Kiến Bạn Đọc [ 0 ]
Bình Luận Qua Google